20180219

Chúc mừng năm mới!

Nếu bạn vô tình đọc được những dòng này, trước hết tôi xin chúc bạn vui. Lâu rồi tôi không để blog public nữa, vì nhiều lí do.

Sáng nay tôi ra sân bay để quay lại Sing lúc 5 rưỡi sáng, đường thông thoáng, có mưa xuân. Trong đầu tôi vang lên bài Mùa xuân đầu tiên, tôi không hiểu tại sao lại thế. Tết năm ngoái quay lại Sing, ra sân bay, tôi nghe được bài hát ấy trên taxi, năm nay lại giai điệu vang lại. Chắc tại hoàn cảnh năm nay lặp lại giống năm ngoái, cả nhà dậy sớm chuẩn bị đồ cho tôi, tôi ôm mẹ, chào tạm biệt bố và D, lên xe nước mắt cứ ứa ra. Tôi có hạnh phúc ở đây không? Nếu không hạnh phúc tôi cần làm gì để được hạnh phúc? Tôi có vội vàng kết luận về hạnh phúc hay không hạnh phúc?

Tôi sợ thời gian khi nhìn thấy ông bà và bố mẹ. Tôi thương ông bà tôi đã già yếu rồi. Tôi muốn làm cho ông bà vui. Mọi người lo lắng chuyện hạnh phúc của tôi mong tôi lập gia đình. Tôi không phải không hiểu được những chuyện như thế, chỉ là tôi chưa gặp được người cần gặp. Có phải tôi đang chống chế, biện minh cho mình không? Tôi đã thật sự dành thời gian suy nghĩ cho chuyện đấy chưa? Dành thời gian thực sự và hiệu quả ấy? Thế nào là hiệu quả? Tôi đã từng quá tự tin vào bản thân mình, điều đó có gì sai sao? Tôi có đang đi sai đường hay chỉ là đường tôi đi chưa đến cột mốc quan trọng đó? Đầu óc tôi nổ tung nổ tung.

Bình tĩnh nào. Tôi cần phải học cách bình thản, không vội vàng. Cụ Nguyễn Duy Cần đã khuyên con người cần có những đức hạnh sau: kiên nhẫn, quả cảm, quả quyết và điềm đạm. Tôi muốn rèn cho mình những đức hạnh ấy, sự điềm đạm được cụ cho rằng đó là “tư đức căn bản đưa con người lên bậc chí nhân”. Vâỵ reminder cho ngày hôm nay của chúng mình là học về sự điềm đạm nhé, đừng để ngoại cảnh làm ảnh hưởng tới tâm chí của mình. Nói bao giờ cũng dễ, việc học và thực hành sự điềm đạm cần được thực hiện hằng ngày hằng giờ hằng giây.

Tết này về nhà tôi thấy các bạn tôi đều đã có nhiều thay đổi, gia đình các bạn chuẩn bị đón thêm thành viên mới. Nói thật thôi thấy lạc lõng lắm, thấy cô đơn cho tôi và cả cho gia đình tôi. Bố mẹ tôi giờ không giục nữa, nhưng tôi biết đó là niềm mong mỏi của bố mẹ. Tôi tin rằng chuyện gì cũng có thời điểm, tôi cần cố gắng phát triển bản thân hơn, dành thời gian để làm thực hiện việc ấy hiệu quả hơn. Quả thật hiệu quả hơn như thế nào thì tôi giờ chưa nghĩ được thấu đáo. Nhưng tôi vẫn tin rằng mọi hạt giống gieo xuống rồi sẽ nảy mầm, dù có nhọc có tốn công.

Tôi về lại Sing, thấy postcard của chị M và J gửi, lâu lắm rồi mới được nhìn chữ chị Mar. Tôi lúc nào cũng biết ơn về quãng thời gian đẹp đẽ được gặp và quen biết mọi người. Tình cờ về nhà đọc lại Một mình ở châu Âu của chị Phan Việt, trang đầu tiên của sách tôi đã ghi nắn nót nt2h summer 2013. Lần đầu tôi đọc quyển này là trước khi đi châu Âu, Paris, Venice, Florence, Berlin được chị ghi lại chi tiết, đặc biệt là Paris, nơi Chopin Hemingway từng sống khơi dậy trong tôi bao nhiêu mơ ước. Giờ đọc lại, những nơi tôi đi qua ấy lại hiện lên, rõ ràng, ký ức ấy là do tôi không muốn quên nên mới rõ ràng như thế sao? Tôi có thể được sống dưới vòm trời ấy nữa không?

Tôi vừa check mail yahoo thấy mail L gửi từ ngày 15 mà đến hôm nay tôi mới đọc, sao lúc nào tôi với anh cũng có sự chậm trễ. Ôi thật sự đã hơn 10 năm rồi tôi chưa gặp lại anh. Anh chúc tôi năm mới khoẻ mạnh, tôi thấy vui lắm. Tôi đến Paris mấy lần mà không lần nào thực sự muốn gặp anh ở đấy, tôi chỉ thấy không cần thiết, hoặc cái bản tính introvert của tôi cùng với cái sự ngượng ngùng luôn chiến thắng lý trý của tôi rằng tôi cần gặp anh, chỉ là gặp gỡ thôi. Thực lòng dù không được gặp tôi lúc nào cũng mong anh vui và hạnh phúc.

Thư viện chiều nay đông ghê, tôi đã dánh giá thấp tinh thần tự học của người Sing, tôi nghĩ thứ hai chiều mọi người đã đi làm hôm đầu tiên rồi thư viện sẽ vắng, ai dè. May mắn thay tôi cũng tìm được chỗ ngồi để viết, để làm việc.

Vậy thôi, chúng mình cùng cố gắng nhé!

Advertisements

20170805

thấy trăng ở trên đầu mình

Chỗ giường của tôi kê sát cửa sổ, vào những đêm trăng sáng tầm giờ này là trăng đúng ở tầm ngước của tôi khi tôi nằm xuống. Tôi thấy trăng ở trên đầu mình.

Mỗi lần nói chuyện với D, tôi đều cố gắng bình thản, hít thở sâu để có thể nói cho D những gì tôi nghĩ là đúng, cần và nên làm. Nhưng D không hợp tác với tôi. Tôi đã tự nhắc mình rằng tôi không nên cho những điều tôi nghĩ là hoàn toàn đúng, chắc gì tôi nghĩ là đúng, hoặc có thể đúng với tôi mà không đúng với D. Tôi cũng nhận feedback từ D là tôi không kiên nhẫn với D, thế nên mỗi lần khuyên D, tôi đều cố gắng. Nhưng dường như chưa đạt được mục đích của mình.

D không chịu hợp tác, cái cách của D tôi cho D comment của tôi. Hôm nay, D nói sẽ làm theo cách của tôi nhưng mà theo cái kiểu miễn cưỡng. Tôi không cần, không phải là vì tự ái mà vì tôi nghĩ nếu khong tự nguyện thì bắt ép sẽ chẳng có kết quả gì. Tôi làm những việc này không phải cho tôi.

Tôi cũng nghĩ về những việc tôi cần phải làm. Tôi khuyên D nhiều điều, tôi cũng có nói là có những điều tôi khuyên tôi cũng đang học chứ không phải điều gì tôi cũng biết đã thành thạo. Ví dụ: don’t be defensive chẳng hạn, show my acknowledgement when receiving feedback, ppl care enough to give me fb.

Tôi không thể kiểm soát những suy nghĩ về phần D, vì thế tôi sẽ xem lại bản thân mình. Tôi nghĩ tôi vẫn có thể bình thản và nhẹ nhàng hơn khi nói chuyện với D. Mọi người nói là tôi soft spoken cơ mà, sao tôi không được D nói như thế, vì D là em nên tôi nghiêm khắc hơn với D sao?

Trăng ở trên đầu tôi, mây che trăng từng lúc từng lúc, nhưng rồi trăng cũng lại ra ngoài sáng. Tôi cũng lại được nhìn thấy trăng. Gần đây tôi có nhiều chuyện để suy nghĩ. Chuyện của D làm tôi thấy tủi thân lắm, à cái từ tủi thân ấy đáng ghét nhỉ, self pity ấy, tôi đã không cho phép mình có giây phút nào nghĩ như thế nữa. Tôi định cầm máy lên gọi bj của tôi, thế mà  bj lại đang ở quê chồng cũng muộn rồi cả nhà đã đi ngủ không thể nghe máy, bj nói sẽ gọi tôi ngày mai. Đã bao lâu rồi tôi không nói bạn tôi nghe những gì tôi suy nghĩ? Tôi không còn giống như ngày xưa, khi buồn ấy nhấc máy lên gọi cho bạn, cho bạn nghe tâm sự của tôi. Việc đấy bây giờ sao mà khó thế. Nói cho người lạ có khi còn dễ dàng hơn, tôi nhớ tôi đã làm thế khi chia sẻ hết lòng mình với các bạn tình nguyện giống tôi ở hồi ở Hà Lan. Tôi thấy thật may mắn khi có kỷ niệm đấy.

Trăng sáng nhưng chưa tròn. Sang tuần sẽ là ngày trăng tròn. Trăng đến rằm thì trăng sẽ tròn. Nhìn trăng, tôi lại tự nhắc mình.

20170801 Blessings in disguise

Hôm nay, ăn trưa xong, đang đợi W finish his lunch, thì một bạn đánh đổ bát nước chấm có ớt. Mình nghe tiếng đổ của bát xuống ghế rồi xuống sàn, cách cách, và như film bát nước chấm bắn tung vào cổ áo và vùng tay áo phía sau của mình. Mình mặc áo đồng phục trắng. Nước chấm có ớt là nước mắm. Xong!!! Thật sự mình câm ním luôn. Mình quay lại phía sau, những người ấy vẫn còn đang cuống quýt với việc đổ nước mắm và lau dọn bãi chiến trường ấy; họ không nhận ra việc nước mắm ảnh hưởng thế nào tới người ngồi ngay gần họ là mình đây. Thôi kệ, mình định tặc lưỡi, mặc dù có lẽ ánh mắt mình nhìn họ lúc đấy không có trìu mến lắm đâu. Fine, mình lấy giấy ra lau. Một lúc sau, một người trong nhóm người đó có nhận ra sự việc, người làm đổ nước mắm  có ra xin lỗi mình. Mình nói it’s fine. Vậy thôi. Mình chuẩn bị bỏ đi, một người trong số họ nói có thể đợi không vì bạn làm đồ nước mắm đang đi mua wet tissue. Mình nói fine, không sao, W và mình đi mua nước. Rồi trong lúc mua nước bạn làm đổ nước mắm cuống quýt ra lấy wet tissue cho mình. Mình đã nói fine rồi mà. Chỉ có điều cái biểu cảm của mình không được giỏi cho lắm, nên chắc bạn ý đọc được rằng con bé này luôn miệng nói fine mà trong lòng chắc thù mình lắm. W còn chụp ảnh lại đằng sau cổ áo cho mình xem toàn cảnh sự cố huhu đau lòng quá, W nói không lau hết được cần phải thay áo. Nhưng không sao mình có nói mình sẽ nghĩ việc này là blessings in disguise.

Hôm nay ăn tối xong, mình đã để quên laptop ở lại chỗ ngồi cầm mỗi túi tung tẩy đi lên. Một Uncle theo sau và nói bằng tiếng Trung, mình vẫn tiếp tục đi vì mình có hiểu gì đâu. OMG. Vẫn tiếp tục cho đến khi tự dưng mình quay lại, uncle nói gì đó tự dưng lúc này mình lại hiểu ra vấn đề là cái laptop vội co chân chạy lại. May quá vẫn còn ở đó. Mình biết ơn Uncle lắm, cảm ơn rối rít, Uncle chỉ phẩy tay, kiểu ôi dào ấy. Đấy là blessings sao? Điều mà mình luôn biết ơn ở cái thành phố đầy stress này là sự trung thực. Ví như chuyện vừa rồi, không chỉ có laptop mà nhiều cái nhỏ hơn như cái ô, cái to hơn là ví tiền. Chị chủ nhà mình và mình có lần nói với nhau, vì cái sự trung thực ấy mà mua hàng online hoặc đồ second hand ở sing khá là yên tâm. Vì các bạn sing nói xước ở 3 chỗ là có 3 chỗ xước, nếu mình có nhìn thấy có 2 chỗ thôi thì các bạn ấy sẽ chỉ cho chỗ còn lại. Haha.

Trên đường về, mình bỗng thấy nhớ gia đình nhà H xxdy. Mình bỗng nhớ những kỷ niệm của năm mới 2015 ấy, bạn đón mình ở ga Dresden, ra đón còn có cả chồng bạn, và em bé đầu lòng. Ôi em bé nhà bạn mới đẹp làm sao! Mình chưa gặp em bé nào lại đẹp như thế. Em bé tên Q, là bé trai nhé, mắt bé biết cười, em bé nói chuyện với mình mà không lạ, nói tiếng việt kiểu Doreamon ấy, kiểu không phải chuẩn tiếng việt, nghe là biết em bé sinh ra ở nước ngoài. Em bé biết thương bố mẹ, mới có 5 tuổi mà biết làm bao nhiêu việc, biết tự chơi để mẹ đi học, để bố đi làm. Mỗi lần nhớ về mùa đông tuyết trắng trời năm ấy, vẫn nhớ tới việc được đi chơi với bạn và em bé, được bạn nấu cho bữa cơm Việt ngon ấm lòng. Thực lòng, rất nhớ bạn và gia đình bạn. Mong rằng có duyên để được gặp lại nhau.

À, phải tự nhắc mình, lần sau có ai nói về thông tin gì thì vẫn cần lắng nghe, để cho người nói ấy được nói hết ý kiến của mình, không cần phải cho người nói ấy rằng mình đã biết thông tin ấy rồi trừ khi người ấy hỏi. Đừng làm mất hứng người khác nhé. Lúc đi ra mrt, W có share thông tin cho mình, mình đã lắng nghe, nhưng cái bản mặt của mình sao mà chẳng giỏi che dấu gì hết, chưa kịp nói gì W đã hỏi You know it long before? Haiz, okie, cố gắng đừng làm người khác mất hứng nhé. W đã share thông tin cần phải appreciate nhé.

20170709

“lung linh lung linh hai tiếng Gia Đình”

Nói chuyện với bố mẹ, với D xong thấy trên đời này thực sự không có chuyện gì quan trọng hơn thế cả. Trước khi chuẩn bị làm việc “có ích”, mình gọi điện về để nghe giọng bố mẹ. Thật không ngờ D đã về tới nhà, nhanh vật, cứ tưởng D mai mới về đến nhà. Vậy là D đã học xong, đã có thể về nhà. Mình biết D là người con rất có trách nhiệm với gia đình họ hàng (D là cháu đít tôn, mình không thích cái từ này một tẹo nào, không hiểu tại sao !?); thế nên D luôn nghĩ là D cần ở bên chăm lo cho gia đình ông bà, bố mẹ. Mình mừng khi biết điều đấy. Nhưng mình cũng nói với D rằng D luôn có lựa chọn, lựa chọn được đi xa đến nơi D muốn sống không nhất thiết phải trở về Hà Nội, nếu D có lo lắng gì về gia đình, thì mình sẽ làm điều đó, mình có thể về Hà Nội.

Không hiểu sao gần đây cái ý nghĩ đấy cứ trăn trở trong mình, mình có thể về Hà Nội. Đúng rồi mình luôn có lựa chọn mà, có thể về.

Nói chuyện với nhà mình thật vui, gia đình cho mình niềm tin rằng quan trọng nhất là cần vui và khoẻ mạnh. Bố mẹ nói D có thể nghỉ ngơi ở nhà một thời gian rồi hãy đi làm. Thật lòng mình cảm ơn bố mẹ đã không tạo áp lực gì lên mình và em. Mẹ nói H nghỉ ngơi vài tháng hồi mình mới học xong master ấy, chú H bảo nghỉ luôn 18 năm, lấy chồng sinh con nuôi con lớn học đại học rồi hãy đi làm ha ha.

Cuối tuần vừa rồi có ngày thứ 7 mình làm việc hiệu quả, chủ nhật của mình có phần lười biếng. Tự kiểm điểm nhé, mình cứ ở nhà là làm việc không hiệu quả gì cả, việc đặt ra vẫn chưa hoàn thành. Mình ở nhà là vì: (1) mình muốn một hôm ngủ không cần báo thức, fine, lý do này chính đáng hihi nhưng không được lạm dụng, ví như biết là sáng chủ nhật được ngủ tối thứ 7 mình thức đến tận 1h. Eo ơi nghe tận 1h thấy mình chính cống thuộc hội người cao tuổi, nhớ ngày xưa học bài đến 2h sáng vẫn dậy đi học chuyên ngữ được mặc dù có cau có, thế mà giờ ngủ 1h sáng nay tận 9r mới dậy được bó tay, thấy kiệt sức ấy =)) nghe đau khổ quá, next (2) mình muốn đi trả sách rồi tiện shopping =)) thực ra là vì singapore sales mình chưa đi hôm nào, thực ra cái excuse này không hợp lý vì mùa sales các shopping malls ở shanghai, beijing, nanjing mình đã lượn hết. =)) Vậy, lần sau đừng như thế nữa nhé, nếu dậy muộn thì vẫn có buổi chiều buổi tối chủ nhật nữa mà, hãy tận dụng thời gian nhé.

Mình hi vọng và tin tưởng rằng, những khó khăn ấy, những sự tự hoài nghi bản thân ấy là một phần của quá trình mình trưởng thành, chỉ cần mình có niềm tin và mục đích sống đúng, cố làm tốt khả năng của mình, chịu khó học hỏi mỗi ngày thì không có gì phải trách bản thân cả.

 

20170706

Tôi tự vấn mình nhiều lần rằng những việc mình đang làm có đúng không? Đúng ở đây là liệu có hiệu quả để đạt được những gì mình mong muốn hay không? Tại sao đến giờ mình vẫn chưa đạt được những gì mình mong muốn, là do việc đang làm là sai hay mình đang thiếu kiên nhẫn?

Tôi mong ai đọc những dòng này đều sẽ có một ngày bình an, thấy tâm mình nhẹ nhõm. Dù là nơi chúng ta ở là đêm hay ngày, chúng mình sẽ có những bước đi an lạc, như thầy Thích Nhất Hạnh vẫn thường dạy.

Tôi tự vấn cả việc liệu mình đã hết lòng vì công việc chưa? Nếu mình không thích, mình vẫn có thể tìm việc tốt hơn, nhưng vẫn phải có trách nhiệm với công việc của mình đang có. Tôi được trả lương để làm việc. Phải làm việc nghiêm túc và hết sức mình đúng như cái đạo đức của mình. Tôi đi làm có những lúc thấy lo lắng về công việc, nhưng lại cũng có những phút giây xao nhãng, có những lúc chưa dùng thời gian hiệu quả.

Bài học: tập trung vào mục đích chung.

  • Đừng có tự ái hay cá nhân hoá vấn đề hãy đón nhận và lắng nghe mọi ý kiến khen chê.
  • Đừng có nghĩ là lúc nào mình cũng sẽ được yêu quý, nếu không được yêu quý không sao cả đây cũng là lúc để học cách đón nhận điều ấy. Mọi người cũng chỉ vì mục đích chung là công việc.
  • Nếu không thích cách một người nào đó giao tiếp với mình, cứ tiếp nhận và ghi nhớ rằng tuyệt đối không dùng cách này để giao tiếp với người khác.

Vậy thôi!

20170519

Hôm nay đi làm nhìn thấy ngày 19 tháng 5 thấy quen quen, một lúc mới nghĩ ra à hoá ra là ngày Sinh nhật Bác. Bỗng nhớ tới hồi cuối cấp 2, mình lên xin thầy H hiệu phó giấy xác nhận gì đấy để thi Chuyên Ngữ cũng đúng ngày này, thầy bảo thầy cho mình giấy vào đúng ngày sinh nhật Bác là may đấy chắc là mình sẽ may mắn khi thi Chuyên Ngữ. Lời thấy nói hoá ra lại đúng.

Lúc ngồi làm chỉ mong về nhà để làm việc riêng của mình thế mà khi L béo rủ đi ăn cá, mình lại bị ăn làm cho hoá mắt huhu. Thế là đi ăn với L béo, rồi ăn llao llao nữa, àh mình còn uống Gong Cha nữa >.< tội lỗi vãi, đi mua Gong Cha gặp chị chủ nhà chị còn trả tiền cho mình nữa chứ như kiểu gặp chị gái được chị gái mua cho trà sữa nên vui ấy.

Thôi tập trung vào việc chính tự nhắc mình:

Cần phải bền bỉ hơn. Mình thấy mình thay đổi như chong chóng. Lúc ở office chỉ mong làm việc có ích L béo rủ cái đi ăn luôn, ăn xong giờ díp mắt lại. Trong McKinsey Way mấy người siêu phàm ấy là vì người ta có will rất lớn. Mình muốn làm gì cũng cần có will lớn nhé.

Không nên nói quá nhiều về bản thân, càng không nói về những điều chưa chắc chắn ở tương lai. Lúc L béo hỏi mình về tương lai, mình có thể share với L béo, fine, L béo cũng share với mình nhiều thứ, nhưng tương lai là điều không thể nói trước, mình nên trả lời như thế này: “Chị không thích ở Sing, còn đi đâu về đâu chị chưa rõ nữa. Chị sẽ cố gắng để tìm.” That’s it. Không cần phải nói hết ý nghĩa trong đầu mình, sincere là tốt chỉ có điều nhiều thông tin quá thật sự là không cần thiết.

Phải kiên nhẫn hơn với mẹ. Lúc mình hướng dẫn mẹ dùng pinterest, mình đã hướng dẫn mẹ hồi tháng 4 lúc về HN nhưng mẹ lại quên mất. Mình tự nhận là mình đã kiên nhẫn, nhưng chưa phải là rất kiên nhẫn, vì mình có thể nhận ra sự mất bình tĩnh trong giọng nói của mình dù mình đã kiềm chế lại. Nhưng kể cả mình có kể kiềm chế, mình tuyệt đối không được dù là ý nghĩ thôi mất kiềm chế với mẹ. Không bao giờ được như thế. Thảo nào D bảo là D thấy mình rất bình tĩnh với người khác, thế mà không bình tĩnh kiên nhẫn với D. Nhớ nhé luôn luôn phải kiên nhẫn với mẹ với bố. Bố mẹ dạy mình những thứ nhỏ nhất, mẹ dạy mình đánh máy, dạy tiếng anh, bây giờ bố mẹ quên chưa update thì đến lượt mình giúp bố mẹ rồi đấy.

Không nghĩ tới B nữa. Mình thật không hiểu nổi tại sao mình vẫn mơ về anh, dù biết là vô thức nhưng mình luôn bực mình với bản thân vì điều ấy. Không sao đâu, hãy kiên nhẫn với bản thân mình, hãy học cách chấp nhận với điều ấy. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Sáng nay đi làm, mình bỗng nhớ những người mình đã thích, mình cũng nhớ tới Lubu không biết anh thế nào rồi? Anh bảo anh muốn gặp lại mình, mình cũng muốn gặp anh thế mà hồi ở châu âu bao lần qua Pháp không có lần nào cảm thấy ổn để gặp anh. Chỉ là mình thấy kì cục thôi, kiểu như mình gặp anh lần cuối khi mình 19 anh 20, bao năm rồi mình lên bao cân rồi không biết anh còn muốn gặp mình không, đùa tí nhưng mình thấy câu chuyện thuộc về quá khứ rồi, không còn phù hợp với hiện tại nữa. Thế nên hãy để số phận quyết định đi nhé, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà.

Thôi nhấc mông lên đi làm việc có ích đi nhé!