20180709 Farewell

Các bạn thân mến,

Năm tháng tưởng ngắn mà lại dài, lúc thấy thời gian trôi thật nhanh lúc lại thấy sao mà lâu thế.

Còn mấy ngày nữa thôi tôi sắp rời hòn đảo nhỏ bé này, chắc vì thế nên lúc xem bắn pháo hoa, và xem máy bay lượn trên bầu trời kèm theo lá cờ Singapore, tôi đã không cầm được nước mắt. Phải thật bình tĩnh và giữ đầu óc của mình thật tỉnh táo, còn điều gì mà tôi cần làm ở Sing k?

Tôi muốn ghi lại những điều Singapore đã dạy tôi, để tự nhắc mình, những bài học này tôi vẫn cần đang miệt mài để học

  1. Being self-reliant. Tôi sẽ rất biết ơn và trân quý sự giúp đỡ của mọi người, nhưng tôi không được phép cho mình trông chờ vào sự giúp đỡ đó. Bản thân mình phải là người nỗ lực nhất cho việc của mình, phải chuẩn bị cả về trí tuệ, thể chất lẫn tinh thần. Tự mình chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình.
  2. Embracing the differences. Tôi luôn nói với đồng nghiệp của tôi rằng thực lòng tôi rất ngưỡng mộ thái độ của các bạn trước những người khác mình, phần lớn đồng nghiệp của tôi là Chinese Singaporeans lớn lên ở một đất nước bé nhỏ mà có quá nhiều người khác mình, có Indian, Malay là hai races phổ biến khác, họ biết celebrate những ngày lễ tết của races khác, biết và tôn trọng sự khác biệt trong những sinh hoạt hàng ngày nhỏ nhất. Ví dụ, chúng tôi đi ăn ở foodcourt, đồ ăn malay đã được Hala certified, nên không thể để utensils của hàng đó lẫn lộn với những hàng non-hala khác. Họ không nhăn mặt khi ngửi thấy mùi rất strong từ hàng Indian, họ biết embrace the differences. Điều này dạy tôi open-minded hơn, mở lòng hơn với different mindset. Tôi đã đọc được rằng, mình cần phải practice 2 minute rule, đó là khi nghe ai đó nói lên ý kiến khác mình, lắng nghe họ nói ít nhất là 2 mins hoặc đợi họ nói xong, rồi mới được quyền response mới được reply hay justify ý kiến của mình. Nếu không practice rule đó, tôi cảm thấy rằng tôi đã tước đi cơ hội/quyền được express hay justify của người đó. Chúng ta có những experiences khác nhau, experiences lại form opinion, vì thế, chuyện có opinions khác nhau là chuyện dễ hiểu. “I can disagree with your opinion but can’t disagree with your experiences” là vậy đó.
  3. Work Hard. Lúc đầu tôi định nói là meritocracy, nhưng tôi không dám chắc nếu như meritocracy works, nếu như rằng đó nên là ideology chúng ta nên theo đuổi. Nhưng tôi chắc một điều, work hard là điều cần thiết, nó là DNA ngấm trong máu của những người Sing hay những immigrants đến đây. Người ta có thể gọi nó bằng cái tên không mỹ miều như “kiasu”, tôi không quan tâm, cái chính là work hard, đó là phần không thể thiếu trong bất cứ công việc gì.

 

Vậy thôi!

Advertisements

Mười bốn giới tiếp hiện

Trích An Lạc Từng Bước Chân của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

Mười bốn giới Tiếp Hiện

Giới thứ nhất: Không được thờ hay thần tượng bất cứ một chủ nghĩa hay một lý thuyết nào, kể cả những chủ nghĩa và lý thuyết Phật Giáo. Những hệ thống giáo lý trong đạo Phật phải được nhận thức như những pháp môn hướng dẫn tu tập mà không là những chân lý tuyệt đối để bảo vệ và thờ phụng.

Giới thứ hai: không được yên trí rằng những kiến thức mình hiện có là những chân lý bất di bất dịch, như thế để tránh sự trở thành cố thủ và hẹp hòi. Phải học thái độ phá chấp và cởi mở để đón nhận quan điểm của kẻ khác. Chân lý chỉ có thể thực chứng trong sự sống mà không thể tìm kiếm trong kiến thức và khái niệm. Phải nguyện suốt đời là một người đi tìm học và phải thường trực quan sát sự sống nơi chính mình và nơi cuộc đời.

Giới thứ ba: Không được ép buộc người khác, kể cả trẻ em, theo quan điểm mình, bất cứ bằng cách nào: uy quyền, sự mua chuộc, sự dọa nạt, sự tuyên truyền và giáo dục nhồi sọ. Phải tôn trọng sự khác biệt của kẻ khác và sự tự do nhận thức của họ. Tuy nhiên nên dùng những phương tiện đối thoại ái ngữ và bất bạo động để giúp người khác cởi bỏ cuồng tín và cố chấp.

Giới thứ tư: Không được trốn tránh thực tại khổ đau, nhắm mắt trước khổ đau và đánh mất ý thức về khổ đau của cuộc sống. Phải tìm tới với những kẻ khổ đau bằng các phương tiện tiếp xúc, tường thuật, hình ảnh, âm thanh… Nên thường xuyên tự đánh thức mình và những người xunh quanh về sự có mặt của những đau khổ hiện thực khắp nơi trên thế giới.

Giới thứ năm: Không nên tích lũy tiền bạc và của cải trong khi nhiều người đang đói khổ thiếu thốn. Không được đặt danh vọng và quyền hành làm mục tiêu của đời mình. Phải sống giản dị, và phải biết chia sẻ thì giờ, khả năng và tài vật mình có với những kẻ thiếu thốn.

Giới thứ sáu: Không được giữ tâm sân hận và oán thù. Hãy học cách quán chiếu và chuyển hóa những hạt giống của sân hận và oán thù khi những hạt giống này còn chưa phát khởi trên ý thức. Khi tâm niệm sân hận và oán thù đã phát khởi, hãy nắm lấy hơi thở chánh niệm và quán chiếu về bề sâu để thấy được bản chất của tâm niệm sân hận và oán thù của mình và cũng để thấy được tự tánh và hoàn cảnh của những người đã gây lên tâm niệm sâu hận và oán thù ấy. Nên lấy con mắt từ bi để nhìn mọi người và mọi loài.

Giới thứ bảy: Không được buông thả theo loạn tưởng và hoàn cảnh để tự đánh mất mình.

Giới thứ tám: Không được nói và làm những điều có thể tạo nên sự bất hòa trong đoàn thể và có thể làm tan vỡ đoàn thể. Phải sử dụng ái ngữ và hành động hòa giải để giúp giải quyết những vụ bất hòa dù lớn, dù nhỏ.

Giới thứ chín: Không được nói dối để mưu cầu tài lợi và sự kính phục. Không được nói những lời gây chia rẽ, căm thù. Không được loan truyền những tin mình không biết là có thực. Không được phê bình và lên án những điều mình không biết chắc. Phải nói những lời chân thật và có giá trị xây dựng sự hiểu biết và hòa giải. Phải có can đảm nói ra sự thực về những tình trạng bất công, dù hành động này có thể mang lại những đe dọa cho sự an thân của mình.

Giới thứ mười: Không được lợi dụng đạo Phật và các đoàn thể giáo hội vào mục tiêu quyền bính. Không được biến các giáo đoàn thành những đảng hoạt động chính trị. Sống trung thực đời sống tâm linh và tôn giáo mình, giáo đoàn trong đó mình sống phải có thái độ rõ rệt, về những tình trạng áp bức và bất công xã hội, và sử dụng ảnh hưởng mình để chuyển đổi các tình trạng ấy mà không nên dấn thân vào những cuộc tranh chấp phe phái.

Giới thứ mười một: Không được sống theo tà mệnh. Không được sinh sống bằng những nghề nghiệp có thể gây tai tàn hại cho con người và thiên nhiên. Không được đầu tư vào những doanh nghiệp chuyên làm lợi cho một nhóm người trong khi tước đoạt môi trường và cơ hội sinh sống của những nhóm người khác. Nên chọn một nghề có thể giúp mình thực hiện được lý tưởng từ bi cứu khổ của đạo Phật.

Giới thứ mười hai: Không được giết hại sinh mạng, không được tán thành sự chém giết. Phải tìm mọi cách có thể để bảo vệ sinh mạng, ngăn chặn chiến tranh, xây dựng hòa bình.

Giới thứ mười ba: Không được lấy làm tư hữu những tiền bạc và của cái không phải của mình tạo ra. Phải biết ngăn ngừa những kẻ tích trữ và làm giàu bất lương không kể gì đến sự đau khổ của những kẻ bị áp bức và thua thiệt.

Giới thứ mười bốn: Không được đối xử với thân thể mình một cách khinh suất. Phải biết bảo trọng thân thể mình, xem thân thể mình là đền thờ của tâm linh, là chiếc thuyền vượt biển. Phải học bảo tồn tinh, khí và thần để có thể có đủ năng lực hành đạo.

“Anh có dồn sự tức giận vào trong, tích trữ nó, và anh quyết định rằng nếu cần, anh có thể để mình nổ tung thành ngàn mảnh nhưng một ngày nào đó, nhất định anh sẽ phải cai trị tất cả mọi người và tất cả mọi thứ xung quanh anh?”

“Không.”

“Không ư? Anh để cho mình quên đi à?”

“Không. Tôi ghét sự bất tài. Có lẽ đó là cái duy nhất tôi thực sự ghét. Nhưng nó không làm tôi muốn thống trị người khác hay muốn dạy dỗ họ bất cứ điều gì. Nó làm tôi muốn được làm công việc của tôi theo cách của chính tôi, và để bản thân tôi bị nổ tung thành ngàn mảnh nếu cần.”

— Suối Nguồn, Ayn Rand

Nghĩ về anh

Anh thương mến,

Thực ra từ đợt trước về Sài Gòn, HB đã nói với em là anh chuẩn bị đám cưới. Em đã không hỏi gì thêm, vì trong suốt nhiều năm nay em luôn giữ cho mọi thông tin về anh đến với em một cách ngẫu nhiên.

Ly nói muốn đi cùng em tới Cameron Highlands để đón năm mới. Chuyến đi này là impromptu thôi ạ. Ly lúc đầu đã ngại traffic, chúng em đã định đón năm mới trekking ở Sing. Em nghĩ Ly sợ em nghe tin đám cưới của anh buồn nên mới thay đổi quyết định rủ em đi chơi như thế. Ly còn hỏi em nếu em ok với việc Ly đi đám cưới anh. Trời bó tay, tất nhiên là em ok rồi, Ly còn làm bạn của anh trước khi làm bạn của em mà. Dạo này em thấy em khó tính với Ly ghê. Ly đến muộn là chuyện thường ở huyện mà sao em lại khó chịu cơ chứ. Em nói lý do đấy với QA, QA nói với em là QA không ngại phải đợi, vì bạn ý bảo là khi chờ đợi bạn ý biết là sẽ có điều tuyệt diệu nào đó đang tới. Nghĩ như QA thật là hay phải không anh? Em đã nghĩ như thế trong nhiều năm đợi anh, anh biết mà phải không? Em đã đợi cho đến khi thấy rằng mình không nên đợi nữa. Thôi, quay lại chuyện Ly, khi nào đợi Ly em sẽ nghĩ như thế, nghĩ rằng à, bạn thân xinh đẹp tốt bụng của mình đang đến rồi.

Em nghĩ về anh, em không thấy trong lòng đau buồn như trước nữa. Anh biết là em luôn trân quý khoảng thời gian có anh, khoảng thời gian em một mình nghĩ về anh ở Sing, và khoảng thời gian em nhận ra rằng mình không cần cố chấp thế nữa. Em mong anh hạnh phúc. Thực sự anh ạ!

Part of that world

“The seaweed is always greener
In somebody else’s lake
You dream about going up there
But that is a big mistake
Just look at the world around you
Right here on the ocean floor
Such wonderful things surround you
What more is you lookin’ for?”

“Up where they walk
Up where they run
Up where they stay all day in the sun
Wanderin’ free
Wish I could be
Part of that world”

Wish I could be part of your world 🙂

 

Mùa 28

Bốn năm gần đây, tôi đều đón sinh nhật ở các nơi khác nhau. Lần này có phần đặc biệt hơn, vì lần đầu sau tám năm đi xa, chỉ hai giờ bay nữa thôi là tôi sẽ ở Sài Gòn rồi. Lần nào đi công tác, tôi cũng ra sân bay sớm. Đường ra sân bay giờ này chẳng mấy khi tắc, đường đã có lác đác xe.
Sau khi mua được café rồi, tôi mới có thể lôi điện thoại ra đọc tin nhắn. Sớm nay những tia nắng đầu tiên đã xuất hiện, chỗ tôi giờ là sáu giờ mười lăm phút sáng. Tôi định lôi sách ra đọc, mỗi lần cần tĩnh lặng, tôi sẽ đọc. Thế nhưng, lúc này đây tôi thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Nhìn dòng người vội vã ở trên sân bay, tôi nhớ tới ngày tôi rời Hà Nội đi học. Đó là một ngày hè cuối tháng bảy, trời nóng. Nội Bài của hôm đó có cảm giác chật hẹp hơn rất nhiều. Một người đi mà biết bao người tiễn. Hành lý của bạn tôi, của tôi to ụ, lèn chặt sách và mì tôm. Chúng tôi ra đi mang theo nhiều ước mơ, còn trái tim thì chất đầy nỗi nhớ. Tám năm trôi qua, tôi đã đi nhiều nơi, gặp nhiều người, mà quên rằng bố mẹ cũng theo năm tháng già đi, cứ nghĩ về điều đấy thôi, tôi lại thấy thương bố thương mẹ đến nao lòng. Nhiều lúc tôi tự hỏi không biết tôi đi đã đủ lâu chưa, lại còn đi vào những tháng năm đẹp nhất của tuổi trẻ!
Nhưng thực lòng, tôi lúc nào cũng cảm ơn tháng năm không trở lại đó, khi mà tôi có thể gặp những người mà tôi trân quý. Họ cho tôi những bài học về sự khiêm nhường, về cả sự quyết liệt, về niềm ham sống, về cả sự cảm thông. Họ cho tôi niềm tin rằng “sợi chỉ xanh óng ánh” sẽ không rời đứt dù sợi chỉ ấy có nhỏ bé có mỏng manh, rằng mọi hạt giống gieo xuống rồi cũng nảy mầm dù có nhọc có tốn công. Họ đã kiên nhẫn với tôi, kiên nhẫn nghe tôi nói, và kiên nhẫn ngay cả lúc tôi không nói gì. Kiên nhẫn với tình cảm của chúng tôi.
Hà Nội mùa này thật đẹp. Thực lòng nói xong, tôi thấy có chút ngượng ngùng vì đã tuyên bố cái điều hiển nhiên ấy, hihi. Đẹp nhất có lẽ là nắng. Lung linh. Lung linh. Mấy hôm nay tôi gặp mọi người, cảm giác thân thuộc, cứ như là bao ngày tháng qua tôi không hề đi đâu cả, vẫn ở đây thôi. Dù có ngược đường, nhưng tôi vẫn muốn được đi đường Phan Đình Phùng, con đường đẹp nhất Hà Nội (cái này là do chúng tôi tự phong danh hiệu cho đường PĐP nhé). Con đường đẹp lấp lánh nhiều kỉ niệm, từ hồi cấp hai học thêm nhà cô Hà, đến nhà Thái Ni, đến nhà Buji, nhà Mờ Lờ, rồi về nhà tôi đều được đi trên đường này. Được gặp lại các bạn thật vui. Nhìn thấy niềm vui tất bật của bạn chuẩn bị lễ cưới, niềm mong mỏi em bé ra đời, niềm hạnh phúc của bạn bên đứa con đầu lòng, tất cả thật ấm áp. Tôi thấy các bạn tôi rất đẹp, thật đấy! Có cảm giác như niềm hạnh phúc của bạn lan cả tới chỗ của tôi rồi này. Việc lập gia đình rồi có con mang nhiều ý nghĩa. Yêu thương từ thế hệ trước nhờ đó mà đã được nhân lên thật nhiều.
Lúc ở Changi tôi định viết mấy dòng muốn cảm ơn mọi người đã nghĩ tới tôi, vậy mà dài dòng qua Tân Sơn Nhất đến tận Nội Bài. Bây giờ là mười giờ mười lăm sáng, nhiều mây xám nặng nề, nhưng vẫn có mặt trời, vẫn có nắng.
Vậy thôi.